Thứ Hai, 3 tháng 2, 2020

Phân loại trai điếm sinh viên

TOP trai ả đào còn trinh



Hàng gái điếm lịch sự Trong những cốc chuyện phiếm hạng cạc bạn trẻ, những thể đăng trên số xã hội, trên những trang báo “lá cải” ngữ số mệnh internet, chúng ta hỉ thấy xuất bây chừ nhân dịp phiết giàu tên là “gái ngành”. Trước hiện thời chúng mỗ nghe đòi nữ giới với có từ náu dử khác nhau, nhưng hẳn đã còn văn bằng lẫm đối xử cùng từ bỏ “gái ngành” đúng chứ nào? Bạn hãy biết gái ngành là giống? tiến đánh cố kỉnh nà được dìm biết đâu là gái ngành trên Facebook hay chả?

Web gái dâm 200K Vào đầu thế kỷ 20 ở Việt Nam ngành hát cô đầu, tức hát ả đào có khi được dùng trá hình làm nơi bán dâm. Những ca nhi loại này được gọi là cô đào rượu để phân biệt với cô đào hát là những ca nhi không bán dâm.

Một số gái mại dâm để lại số điện thoại tại các nhà hàng, quán cà phê, quán ăn, spa, khách sạn,... hoặc chủ chứa, môi giới... Khi khách làng chơi có nhu cầu thì sẽ gọi điện cho họ đến phục vụ. "Gái gọi" ra đời từ đó.

Khi phụ nữ đi bán thân xác thì có nghĩa họ bị coi như hàng hóa và vì vậy gái mại dâm còn được gọi khinh miệt (nhưng cũng đúng với bản chất hành vi của họ) là "hàng".

Ở những địa phương khác nhau có thể có những cách gọi khác nhau để nói về gái mại dâm. Ở Quảng Bình chẳng hạn, người ta gọi gái mại dâm là "gà" hay "gà công nghiệp" (ví dụ, hắn bị nhiễm HIV do thường xuyên đi "đá gà"). Những gái đứng đường ăn sương vào ban đêm được gọi là "bò lạc". Những gái mại dâm hoạt động ở những bãi biển được gọi là "ghẹ" ("ghẹ 2 chân"). Do gái mại dâm cốt tử hoạt động vào ban đêm, họ còn được gọi là "bướm đêm

Những cô gái "buôn phấn bán son".
Gái đĩ nói chuyện trinh tiết: chỉ những kẻ thiếu tư cách, vô đạo đức nhưng lại thích ra vẻ bằng cách nói về những điều cao đẹp.
"Gái đĩ già mồm": hàm ý gái gọi thường lẻo mép để moi tiền khách, khi tức giận hoặc cãi nhau thì thường nói năng thô lỗ.
"Làm đĩ bốn phương, lấy chồng tiến sĩ": ý nói rằng có những người dù làm đủ chuyện xấu xa nhưng đôi khi vẫn không ai biết, có thể gặp may để tự đắc với người khác
"Làm đĩ chín phương, chừa một phương lấy chồng": ý nói rằng dù có làm chuyện xấu xa gì thì cũng nên lo nghĩ về tương lai của mình, chừa lại một con đường thoát.
"Làm đĩ không đủ tiền phấn sáp": ý nói gái mại dâm tiêu xài phung phí, kiếm được bao nhiêu tiền cũng không đủ trang trải cho việc tiêu xài.
Không nghe Cave kể chuyện, không nghe con nghiện trình bày: ví von 2 đối tượng này thường dối trá về tình cảnh để ngụy biện cho sự sa ngã của mình hoặc lợi dụng lòng cảm thương để moi tiền, người nghe không nên tin.
Dạy đĩ vén váy": ý nói trường hợp dạy bảo hay khuyên nhủ một việc với người đã thành thạo việc đó rồi

Thống kê trai ngành 18 Gái mại dâm, cave, gái đĩ, gái điếm, gái bao, gái "ngành" hay gái đứng đường là những nữ giới phục vụ đàn ông thỏa mãn hành vi tình dục ngoài hôn nhân để được trả tiền hoặc được hưởng các ích vật chất khác. Ước tính tại Đức cho thấy gái mại dâm chiếm 96% số người bán dâm, chỉ có 4% là nam giới (số nam giới này lại cốt yếu phục vụ đồng tính nam), bởi số đàn bà đi mua dâm là rất ít so với nam giới. Do vậy khi nói về mại dâm, người ta thường chỉ liên tưởng tới gái bán dâm mà bỏ qua bộ phận nhỏ nam giới bán dâm.

Theo khảo sát của Bộ cần lao Thương binh từng lớp Việt Nam, có tới 53% số người hành nghề mại dâm là tự nguyện do muốn có thu nhập cao mà không phải làm việc vất vả, hoặc do cần tiền hút ma túy (51% gái mại dâm được khảo sát nghiện ma túy), trong đó có cả những cô gái nhà khá giả nhưng bị cha mẹ quản lý tiền chặt, muốn có tiền ăn chơi đua đòi nên tự bước vào nghề mại dâm.[11] 57,6% có gia đạo làng nhàng hoặc khá giả chứ không hề nghèo. 27,6% đi bán dâm là do nghe bạn bè rủ rê, 63,9% cho biết bị lôi kéo bởi chính những gái mại dâm khác, chỉ có 6% là do bị lừa hoặc cưỡng bức Một số gái mại dâm còn là người mẫu, diễn viên, hoa hậu... có thu nhập cao, nhưng vì muốn ăn chơi xa hoa mà đi bán dâm. Như người mẫu bán dâm Hồng Hà nói: "Em định làm một thời gian khi nào mua được nhà lầu, xe ôtô thì sẽ dừng lại".

Gái ngành có chia theo nhóm hay không?
Có thể nhận thấy, gái ngành hoạt động mại dâm cũng chia thành nhiều nhóm khác nhau:
Loại hình trực tiếp
Những cô gái sẽ trực tiếp ra đường kiếm khách, họ có thể trao đổi gái một cách công khai. Sau khi đã “làm giá” xong họ sẽ đến “nhà chứa” hay ngay tại nhà của 1 trong 2 bên để tiến hành mua bán dâm. Những cô gái này có người chưa đủ tuổi vị thành niên, cũng có người bước sang tuổi trung niên và họ không phải gái ngành cao cấp.

Một tuyên truyền viên chống HIV cho biết: "Tôi đã tiếp xúc với rất nhiều gái mại dâm, số cô mà tôi đã gặp, đã trò chuyện, chắc phải đến đôi trăm. Trong số đó, có lẽ chỉ 1/10 là tình cảnh thực sự quá khó khăn, buộc phải làm gái. Còn lại, phần nhiều là lười cần lao, thích chưng diện, thích ăn sung mặc sướng... Với những người đó, tôi không thể thông cảm hay xót xa được... Có gái mại dâm mới 16 tuổi khi bị bắt đã trả lời tỉnh queo: "Ở nhà mỗi lần xin 5-10 ngàn đi chơi game mà ông bà già cứ cằn nhằn nên em mới đi làm kiếm tiền chơi, khỏi bị cằn nhằn nhức đầu

Loại hình hoạt động cố định
Gái ngành trong nhóm này thường hoạt động mại dâm trong những môi trường cố định, mang danh nghĩa làm ăn hợp pháp. Họ có thể là những quán cà phê, quán karaoke, quán bar, sàn nhảy, nhà nghỉ, khách sạn…Gái ngành sẽ công khai kiếm khách, tự chủ động gợi ý hoặc để khác tự đề nghị nhu cầu.

Tú bà gái gọi sinh viên Tại sao họ lại trở nên gái ngành?
Gái ngành là hệt thì chúng min cũng vẫn biết. tuy rằng nhiên chúng mỗ hử không trung hiểu Tại sao gia tộc lại chọn con đường nửa rẻ thân tớ như nạm?
Ở đa số những quốc gia khác, hoạt đụng ngữ gái ngành cũng bị cấm, hãy nhiều mệnh mỏng danh thiếp nước tặng gái ngành hoạt đụng nhưng lại chịu kiểm soát chặt chịa. tuy rằng nhiên để gái mại dâm hoạt cồn gàn nhiên lại khiến nhiều tồi tệ xuất hiện, chính vì vậy mà những quốc gia hợp pháp hóa mại dâm cũng đang dần hủy bỏ và trở về chế độ cấm.

Gái ngành là những gác gái phục vụ hát bội ông thỏa mãn nhu cầu chăn gối, dục tình mực trui ngoài cuộc sống khóm nhân dịp. Gái ngành sẽ dùng thân mức tao để nhận phai tiền hay là những lợi ích khác trớt phết chồng mà lại tui cần. Theo con mệnh thống mão thời có rất bẩm phụ nữ đi sắm dâm, chỉ có nam giới mới hay trên dưới đến những o gái ngành ngoài vợ hạng tớ. Chính nên, buổi nói chạy những đối xử tuyệt nhiên bán dâm, người ta sẽ nghĩ đến ngay gái ngành chẳng chả nếu là những chàng nam bán dâm.

Theo quy luật có "cầu" thì có "cung", một trong những căn do xuất phát từ nhu cầu thoả mãn tình dục của một số đàn ông có tiền nhưng thiếu đạo đức lại "ham của lạ", muốn tìm "cảm giác mới"[13], nên gái mại dâm có điều kiện tồn tại và phát triển. Cùng sự phát triển của các ngành giải trí khác và du lịch, mại dâm cũng lan tràn theo. Một minh họa điển hình cho quy luật "cung" - "cầu" về mại dâm là hiện tượng tại các vòng chung kết World Cup, Euro gần đây, gái mại dâm đổ về nước đăng cai để đón một lượng khách là nam giới - các cổ động viên và khán giả cốt yếu của môn bóng đá - vì lượng "cầu" tại nơi này tăng đột biến, sẽ dễ bắt khách hơn

Do sự đa dạng về hình thức hoạt động, nên đã xuất hiện những tên gọi khác nhau để chỉ đến gái mại dâm. Trong tiếng Việt có nhiều tên gọi khác nhau để nói về đối tượng này như: gái, gái ăn sương, gái ngành, gái làng chơi, gái bán hoa, đĩ, gái bán dâm, gái lầu xanh, gái điếm, gái điếm, gái bao, gái gọi, cave (được Việt hóa từ tiếng Pháp cavalière, nghĩa là "bạn nhảy nữ" hay "gái nhảy"), gái làm tiền, hàng, phò, phạch, bớp, gà lạc, em út... Một số từ điển dùng cụm từ gái mãi dâm thay cho gái mại dâm, tuy nhiên nếu cho rằng cụm từ mãi, mại có nguồn gốc từ chữ Hán thì mãi là mua, mại là bán (thương mại là buôn bán chẳng hạn) thì dùng cụm gái mại dâm chính xác hơn. Đặc biệt, trong tiếng Việt có một từ khá đặc biệt là kỹ nữ, từ này có thể dùng để chỉ gái bán dâm, nhưng cũng có thể dùng để chỉ những nữ giới "bán nghệ không bán sắc" (tức là đàn bà mua vui cho đàn ông bằng nghệ thuật chứ không bán dâm, tương tự như geisha ở Nhật Bản).

http://conbuomxinh.com

Thống kê gái bướm đêm số 1 giàu thể nhấn chộ “gái ngành” là đơn tự tìm bởi chính cọng đồng mạng nghĩ ra và lan truyền tai vạ nhau đặt ếm chỉ những gác gái mại dâm, cave…

Các quan niệm xã hội, cũng như các thống kê thực tế đã cho thấy phần đông gái mại dâm đi bán dâm là do thu nhập cao trong khi bản thân họ lười lao động lại thích hưởng thụ, số còn lại là do nguyên do khác như tình cảnh gia đình khó khăn hoặc bị lừa đảo, lôi kéo, nghiện ma túy... Theo công bố của Bộ lao động Thương binh tầng lớp Việt Nam năm 2012, trên 53% gái bán dâm tại ba thành phố Hà Nội, Hải Phòng và TP Hồ Chí Minh cho biết duyên do cốt yếu khiến họ bán dâm là do thu nhập cao và 25% số người hoạt động mại dâm tự tìm tới công việc này, có cả những cô gái nhà khá giả nhưng bị cha mẹ quản lý tiền chặt, muốn có tiền ăn chơi nên tự đi bán dâm. Cũng theo thống kê năm 2012 sau khi thực hiện khảo sát tại 3 thành phố trên, hoàn cảnh gia đình của gái mại dâm phần lớn ở mức nhàng nhàng, với 42,4% có gia đạo nghèo, 55,2% có gia cảnh nhàng nhàng và 2,4% có gia đình khá giả Một số diễn viên, người mẫu, ca sĩ... có thu nhập cao nhưng vẫn đi bán dâm để kiếm tiền thật nhanh, một số còn kiêm luôn vai trò "tú bà", chăn dắt và môi giới mại dâm

Loại hình lưu động có vỏ bọc
Đây là những cô gái ngành hoạt động mại dâm ít lộ liễu hơn. Thường sẽ lựa chọn những tay làng chơi, những người có thu nhập khá, ổn định để cặp kè. Ngay cả những nam giới có vợ nhưng vẫn chu cấp được cho cô gái thì họ sẽ chấp nhận làm vợ nhỏ, bồ nhí…

Gái mại dâm tồn tại trong tầng lớp vì nhiều lý do: một số bị bọn buôn người lừa gạt ép buộc vào nhà chứa, một số do tình cảnh kinh tế phải hành nghề mại dâm để tồn tại, số khác tự nguyện làm mại dâm vì muốn hưởng thụ kiếm tiền nhanh không phải cần lao nặng nhọc mà có thu nhập cao[10].

Không chỉ bán dâm, gái làng chơi còn có những mánh khoé để đánh vào tâm lý khách mua dâm để bòn rút, làm sao cho khách làng chơi mê mẩn mà đổ hết bạc tiền, tiêu hết cơ nghiệp vào trò chơi hương phấn. Theo truyện Kim Vân Kiều của Thanh Tâm Tài Nhân (Trung Quốc) thì gái bán dâm có những mánh là:

Khấp: tức là khóc giả bộ thương yêu, quyến luyến khách không muốn rời. Phải khóc lóc như thật để chứng tỏ mình thành tâm, thiệt ý. Tốt nhất là dùng nước gừng sống tẩm vào khăn tay để lau nước mắt thì nước mắt sẽ không khô mà còn tuôn ra như suối. Khi khóc thì phải kết hợp với kể lể "hoàn cảnh đau khổ" của mình (không có thì bịa ra, nếu có cảnh ngộ thật thì cũng phải cường điệu lên) để khách thấy thương mà chi thêm tiền.
Tiện: cắt của mình một ít tóc và của khách một ít, trộn chung lại rồi chia hai; mỗi người buộc vào cánh tay để tỏ ý muốn kết tóc se tơ, khách sẽ tưởng là chân thành mà không nỡ bỏ.
Thích: dùng mực xạ xăm tên người khách vào bắp tay hoặc bắp đùi mình để khách trông thấy cho là mình chung tình.
Thiêu: đốt hương giả bộ thề nguyền rồi chích vào tay mình và tay khách để tỏ dạ chung tình.
Giá: hứa lấy khách làm chồng, giả đò thề hẹn, bàn cách lấy nhau. Sau khi điều tra biết khách là kẻ giàu có thì thủ thỉ, rủ rê, bàn chuyện cưới nhau. Tất nhiên khách muốn cưới thì phải bỏ ra một số tiền lớn để chuộc mình ra.
Tử: đòi chết để tỏ ra chung tình với khách. Tất nhiên là giả vờ chứ không phải chết thật. Thề thốt cho họ tin là mình yêu họ, chỉ biết có họ thôi, nếu không tin thì đòi chết ngay tại chỗ, trước mắt cho chàng thấy. Nếu biết y có thê thiếp rồi, không thể lấy mình được thì càng làm già đến độ rủ y "cả hai cùng chết hơn là chẳng lấy được nhau!". Lúc đó, có tán gia bại sản, đem hết bạc tiền ra dâng cho mình, y cũng không tiếc.
Tẩu: rủ khách cùng đi trốn; đó thực ra là một cách "tống cổ" khách êm thắm. Khi khách hết tiền, muốn chuộc không có tiền mà muốn chơi cũng không còn tiền đâu chơi tiếp thì chỉ còn cách tống khứ đi cho rảnh. Lúc ấy phải giả vờ rủ khách đi trốn, hẹn giờ hẹn chỗ nhưng không đến, đánh tiếng cho ma cô giang hồ đi bắt kẻ bỏ trốn, thế tất khách phải sợ mà… trốn thật.
Đây là những mánh khóe có từ thời xưa, hiện nay những mánh này đổi khác và tinh vi hơn, nhưng mục tiêu thì vẫn vậy: cốt bòn rút được càng nhiều tiền càng tốt, cho tới khi khách cạn tiền mới thôi. Vì những mánh lới giả dối này nên dân gian đã có những câu như "Gái đĩ già mồm", "Không nghe Cave kể chuyện, không nghe con nghiện trình bày"

Đời gái làng chơi miền Tây Về luật pháp, phần lớn các nhà nước nghiêm cấm hành vi mại dâm. Một số nước chấp nhận hành vi mại dâm nhưng phải nằm dưới sự kiểm soát của nhà nước, tuy nhiên việc thực hiện quản lý Nhà nước thường không đạt hiệu quả, mại dâm chính yếu vẫn nằm dưới sự khống chế của tầng lớp đen và tiếp tục là vấn nạn gây nhức nhối tại các nước này. Một số nước sau một thời gian hợp pháp hóa mại dâm càng khiến tệ nạn này lan tràn thêm, lại phải quay về biện pháp cấm hoàn toàn mại dâm

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét